Phẫu thuật Khúc xạ
Xóa độ cận, loạn và viễn bằng những thế hệ laser mới nhất.
Thạc sĩ – Bác sĩ Đinh Thị Phương Thủy
Giám đốc Điều hành · Bệnh viện Đông Đô
Trong ngành nhãn khoa Việt Nam, bác sĩ Đinh Thị Phương Thủy được biết đến với “bàn tay vàng” trong phẫu thuật Phaco và phẫu thuật tật khúc xạ. Nhưng cô không chỉ đứng ở bàn mổ — cô còn điều hành cả một bệnh viện.
Nền tảng y khoa vững, sự sốt sắng với công nghệ mới và một tấm lòng hướng về cộng đồng — ba điều đó đã đưa ánh sáng trở lại cho hàng nghìn bệnh nhân, và trả lại hy vọng cho ngần ấy gia đình.
Bác sĩ Đinh Thị Phương Thủy sinh ra trong một gia đình 3 đời làm nghề y, nên tình yêu với ngành đã có sẵn từ nhỏ. Nhưng điều đưa cô đến riêng với nhãn khoa thì bắt đầu từ một biến cố.
Năm cô 12 tuổi, bố phát hiện mắc ung thư mắt — một bệnh lý hiếm gặp và rất phức tạp vào thời điểm ấy. Suốt những tháng ngày vào viện chăm bố, chứng kiến các đợt điều trị kéo dài và nỗi đau của những bệnh nhân cùng cảnh, cô bé nuôi một ước nguyện.
Trở thành một bác sĩ nhãn khoa để bảo vệ và đem lại ánh sáng cho mọi người, đặc biệt là trẻ em.Ước nguyện năm 12 tuổi
Nhưng một ước nguyện, muốn thành hiện thực, phải đi qua rất nhiều năm đèn sách.
Song hành với bằng cấp là một danh sách dài những chứng chỉ chuyên sâu, mỗi tấm là một kỹ thuật mới được đưa về phòng mổ:
Việc học ấy không dừng lại trong nước. Từ phòng mổ ở Tokyo đến các hội nghị lớn nhất của ngành tại châu Âu và Mỹ, cô đi để mang kỹ thuật mới về.
Tất cả nền tảng ấy, cuối cùng, được thử thách ở một nơi duy nhất: bàn mổ.
Tại Bệnh viện Mắt Hà Nội và Bệnh viện Đông Đô, bác sĩ Phương Thủy đã trực tiếp thăm khám, phẫu thuật và điều trị thành công cho hàng nghìn ca bệnh — từ đơn giản đến phức tạp.
Xóa độ cận, loạn và viễn bằng những thế hệ laser mới nhất.
Thay thể thủy tinh đã đục, trả lại độ trong cho mắt.
Hạ nhãn áp trong bệnh thiên đầu thống, giữ lại dây thần kinh thị giác.
Kiểm soát cận thị cho trẻ em và thanh thiếu niên mà không cần mổ.
Danh hiệu ấy gắn với SmartSight — công nghệ rút lõi mô không chạm thế hệ mới. Ba năm liền, số ca cô mổ thành công bằng kỹ thuật này nhiều nhất khu vực.
Anh từng gần như tuyệt vọng vì độ cận quá cao lại lệch nhiều giữa hai mắt. Bác sĩ Thủy trực tiếp phẫu thuật bằng công nghệ SmartSight. Hôm tháo kính, anh vỡ òa — cặp kính dày cộp đeo suốt bao năm cuối cùng đã bỏ lại được.
Nhưng đôi tay một người bác sĩ, dù vững đến đâu, vẫn có giới hạn. Muốn thêm nhiều người được nhìn thấy, phải dựng lên cả một hệ thống.
Đó là lúc bác sĩ Phương Thủy bước sang một vai khác: Giám đốc Điều hành Bệnh viện Đông Đô, đồng thời sáng lập Trung tâm Mắt Kỹ thuật cao của bệnh viện.
Bệnh viện được cô kiên trì xây theo tiêu chuẩn quốc tế, gói trong ba chữ H:
Chuyên môn và an toàn đặt lên trước hết: hệ thống laser thế hệ mới, đặt trong phòng mổ đạt chuẩn vô khuẩn.
Không gian và cách phục vụ của một khách sạn — để lần đi khám bớt đi cảm giác phải chịu đựng.
Môi trường điều trị thân thiện, ấm áp, coi bệnh nhân như người thân — điều giữ người ta quay lại, và đưa cả gia đình cùng đến.
Nhiều năm qua, Mắt Đông Đô tiếp nhận không ít ca sẹo và loét giác mạc nặng, giác mạc chóp tiến triển, suy nội mô, bỏng hóa chất, chấn thương. Có những ca buộc phải hoãn lại, chỉ vì thiếu một mảnh giác mạc phù hợp.
Được Bộ Y tế cấp phép hoạt động, ngân hàng mô vận hành theo chuẩn quốc tế: phòng vô khuẩn, thiết bị phân tích tế bào nội mô hiện đại, dữ liệu truy xuất minh bạch. Nơi đây còn lưu trữ màng ối hiến từ sản phụ khỏe mạnh — nguồn mô quý để điều trị bề mặt giác mạc.
Nhưng một ngân hàng mô chỉ sống được nhờ những người đồng ý cho đi. Và người đứng đầu bệnh viện đã tự ghi tên mình vào danh sách ấy trước tiên.
Trên thẻ đăng ký hiến tạng có một câu rất hay: Cho đi là còn mãi. Tôi là bác sĩ, hằng ngày tiếp xúc với rất nhiều bệnh nhân hỏng giác mạc. Tâm nguyện của tôi là sau này, nếu mất đi, tôi cũng sẽ hiến tạng.ThS.BS Đinh Thị Phương Thủy
Vẫn còn những người không bao giờ tự tìm đến được một bệnh viện như thế. Và cô quyết định đi tìm họ.
Dự án chạy hoàn toàn bằng nguồn lực, cơ sở vật chất và tay nghề của chính đội ngũ Bệnh viện Đông Đô — không kêu gọi gây quỹ hay quyên góp từ bất kỳ tổ chức hay nhà hảo tâm nào bên ngoài.
Tâm niệm của cô rất giản dị: có nghề trong tay thì đem nghề ra dùng, không phải đi xin ai.
Bị bại não sau đợt sốt cao từ nhỏ, sống trong bóng tối và hoàn toàn phụ thuộc vào bà nội.
Bản thân mắc ung thư gan, vợ ung thư vú giai đoạn cuối, mắt đục thủy tinh thể nặng.
Con của cặp vợ chồng khiếm thị nghèo vùng cao, đục thủy tinh thể bẩm sinh khi mới 2 tháng tuổi.
Biến chứng tiểu đường gây đục thủy tinh thể chín trắng; từng từ bỏ ý định chữa trị vì thương mẹ vất vả.
Sau mỗi ca mổ, thứ đọng lại trong phòng khám không phải là tên của một kỹ thuật khó hay một con số kỷ lục. Đó là khoảnh khắc lớp băng được gỡ ra. Là một người bà bật khóc. Là đứa trẻ lần đầu nhìn rõ khuôn mặt mẹ. Là một ông cụ ngồi lặng rất lâu, rồi nói khẽ rằng trời hôm nay sáng quá.
Bác sĩ Thủy vẫn gọi đó là phần thưởng lớn nhất của nghề. Không ồn ào, không cần vinh danh — chỉ là một người nhìn thấy trở lại, và một ngày mai được mở ra.
Ánh sáng, khi được trao đi, không bao giờ vơi bớt.
Cô bé năm ấy ngồi bên giường bệnh của bố, ước một điều tưởng như quá lớn. Hơn ba mươi năm sau, ước nguyện ấy vẫn đang được thực hiện — mỗi ngày, từng người một, bằng đôi tay và tấm lòng của một người thầy thuốc.
ThS.BS Đinh Thị Phương Thủy